Trịnh Công Sơn – Em còn nhớ hay em đã quên – Khánh Ly

Trịnh Công Sơn – Em còn nhớ hay em đã quên – Khánh Ly

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng
Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
Sáng cho em vòm lá me xanh
Em còn nhớ hay em đã quên
Bên hàng xóm đôi khi ghé thăm
Có hai mùa vẫn đi về
Có con đường nằm nghe nắng mưa

Em ra đi nơi này vẫn thế
Lá vẫn xanh trên con đường nhỏ
Vườn xưa vẫn có tiếng mẹ ru
Có tiếng em thơ
Có chút nắng trong tiếng gà trưa

Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ đường dài qua cầu lại nối
Nhớ những con sông nối bao dòng kinh
Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng
Nối xôn xao hàng quán đêm đêm
Em còn nhớ hay em đã quên
Trong lòng phố mưa đêm trói chân
Dưới hiên nhìn nước dâng tràn
Phố bỗng là dòng sông uốn quanh

Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ Sài Gòn mỗi chiều gặp gỡ
Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
Phố em qua gạch ngói quen tên
Em còn nhớ hay em đã quên
Khi chiều xuống bên sông nước lên
Én nô đùa giữa phố nhà
Có nắng vàng lạc trên lối đi

  Mô tả ngành: Thiết kế đồ họa - 5210402

Em ra đi nơi này vẫn thế
Vẫn có em trong tim của mẹ
Thành phố vẫn có những giấc mơ
Vẫn sống thiết tha
Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi

Em còn nhớ hay em đã quên
Nhớ Sài Gòn những chiều lộng gió
Lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm
Có không gian màu áo bay lên
Em còn nhớ hay em đã quên
Quê nhà đó năm xưa có em
Có bóng dừa có câu hò
Có con đò chở mưa nắng đi


Tag liên quan đến Trịnh Công Sơn – Em còn nhớ hay em đã quên – Khánh Ly

em còn nhớ hay em đã quên,Em còn nhớ hay em đã quên,Khánh Ly,Trịnh Công Sơn,Trinh Cong Son,nhac Trinh

Xem thêm các video khác tại giasungoaithuong.com

43 thoughts on “Trịnh Công Sơn – Em còn nhớ hay em đã quên – Khánh Ly”

  1. Tôi đã quên hay tôi còn nhớ?
    Quên Saigon chợt nắng rồi mưa
    Quên đèn đường thao thức phố xưa
    Quên cỏ xanh trên con đường nhỏ.

    Tôi đã quên hay tôi còn nhớ?
    Trong căn nhà nhỏ tiếng mẹ ru,
    Chút nắng quen tiếng khóc em thơ
    Con đường dài chiếc cầu đã nối.

    Tôi có lần ngập ngừng đến hỏi?
    Bạn bè nào lớn tiếng chào nhau
    Dưới hàng dừa gạch ngói lao xao
    Quên hết cả những lần gặp gỡ.

    Reply
  2. trong mỗi ca từ ca khúc như hiện ra cảnh vật rất gần gũi gắn bó thân thương như bóng hình ai trong đó, nhất là những người xa quê hương yêu dấu

    Reply
  3. thống thiết lỗi nhớ có chút trách cứ đươc thể hiện bằng lời tự sự giản dị nhưg rất đỗi gần gũi của thiên tài nhạc sỹ TCS

    Reply
  4. Ngày 13/8 năm 2020. Chỉ là một chiều mưa bay trên đường phố Sài Gòn, không biết có chút cảm tình nào, tôi lại tìm điện thoại, mở Nhạc phẩm "Em còn nhớ hay đã quên" của NS Trịnh Công Sơn, ca sĩ Khánh Ly trình bày để thưởng thức. Chợt cảm thấy cuộc sống này, nhiều lúc sao thật hối hả, bận rộn và làm cho con người ta đánh mất dần đi nhân cách sống. Dòng người vẫn cứ đi, dòng xe vẫn cứ chạy, nhưng sao lòng tôi như chậm lại, như đang ấp ủ một tâm tư nguyện vọng nào đó. Thế rồi, nó đã thôi thúc tôi ghi lại những dòng cảm xúc này.
    Có duyên mới gặp. Chúc cho những người đọc được dòng comment này của tôi, sẽ luôn gặp nhiều may mắn, nhiều sức khỏe. Nếu có thời gian tĩnh tâm, hãy tìm đến giòng nhạc Trịnh để được thư thái tâm hồn.

    Reply
  5. TCS không sáng tác nhạc theo quan điểm chính trị hay đả kích các kiểu nhé. Các bạn nên xem thích Nhất Hạnh phân tích nhạc Trịnh đi

    Reply
  6. Đừng đem chính trị vào nghệ thuật, chúng ta tìm đến đây để tránh những xô bồ của xã hội tìm đến một khoảng hư không. Đừng phá mất sự yên tĩnh bằng các quan điểm chính trị của bạn, nếu muốn thì hãy qua chổ khác! 🙆‍♀️❤

    Reply
  7. Có đôi khi bổng dưng nhớ Sài Gon của một thời xa xưa đến muốn khóc.
    Mình không có sống ở Sài Gòn lúc nhỏ, nhưng có về Việt Nam sống và làm việc ở Sài Gòn được hai năm (1995-1996 và 1997-1998). Sài Gòn lúc đó bắt đầu thay đổi, nhưng vẩn còn những nét mà làm cho mình thấy rất ấm áp. Người Sài Gòn lúc đó cũng vậy. Sài Gòn của những năm đó trong ký ức của mình có thể tóm tắc bằng hai chử "bình lặng".
    22 năm qua từ khi nghỉa làm có về lại một lần năm 2015, và Sài Gòn và con người không còn như xưa nửa. Không phải là tốt hay xấu, nhưng không tìm được Sài Gòn, nơi mình từng sống 2 năm.

    Reply
  8. Bài này Khánh ly hát sai lời…." Nhớ những con sông nối bao dòng kênh…. " mới đúng . Ở Saigon chỉ có 1 con sông, làm gì có 2 con sông ?

    Reply
  9. Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Nhớ Sài gòn mưa rồi chợt nắng
    Nhớ phố xưa quen biết tên bàn chân
    Nhớ đèn đường từng đêm thao thức
    Sáng che em vòm lá me xanh

    Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Bên hàng xóm đôi khi ghé thăm
    Có hai mùa vẫn đi về
    Có con đường nằm nghe nắng mưa

    DK:
    Em ra đi nơi này vẫn thế
    Lá vẫn xanh trên con đường nhỏ
    Vườn xưa vẫn có tiếng Me ru
    Có tiếng em thơ
    Có chút nắng trong, tiếng gà trưa

    Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Nhớ đường dài qua cầu lại nối
    Nhớ những con kênh nối hai giòng sông
    Nhớ ngựa thồ ngoại ô xa vắng
    Nỗi xôn xao hàng quán đêm đêm

    Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Trong lòng phố mưa đêm trói chân
    Dưới hiên nhà nước dâng tràn
    Phố bỗng là giòng sông uốn quanh

    Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Nhớ Sài gòn những chiều ngợp gió
    Lá hát như mưa suốt con đường đi
    Có mặt đường vàng hoa như gấm
    Có không gian màu áo bay lên

    Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Khi chiều xuống bên sông nước lên
    Én nô đùa giữa phố nhà
    Có nắng vàng lạc trên lối đi

    DK:
    Em ra đi nơi này vẫn thế
    Vẫn có em trong tim của mẹ
    Thành phố vẫn có những ước mơ
    Vẫn sống thiết tha
    Vẫn lấp lánh hoa trên đường đi

    Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Nhớ Sài gòn những chiều gặp gỡ
    Nhớ món ăn quen nhớ ly chè thơm
    Nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng
    Phố em qua gạch ngói quen tên

    Em còn nhớ hay em đã quên ?
    Quê nhà đó bao năm có em
    Có bóng dừa có câu hò
    Có con đò chở mưa nắng đi

    Em còn nhớ hay em đã quên.

    Reply
  10. Nhạc Trịnh có khả năng nuôi dưỡng, thắp sáng thêm cho tâm hồn con người. Độc đáo ca từ trong nhạc Trịnh đã làm sinh động thêm về ngôn ngữ Việt

    Reply
  11. Ôi! Buồn quá cô ơi! Sài Gòn vẫn vậy, vẫn để lại những câu chuyện kẻ ở người đi, Sài Gòn nơi mà anh và em, ta bên nhau thời xuân, thời điểm mà anh và em mới lớn, ta chẳng có gì và chỉ có nhau! Rồi em ra đi! 5 năm rồi, anh vẫn hay ngồi nơi anh và em đã từng, anh cố tránh né vì không gian ấy làm anh bị ngộp đến khó thở vì không có em nữa, vậy sao anh vẫn không đến những nơi khác ở Sài Gòn, nơi nào anh và em không đi ấy? Để thay đổi và không vui buồn? Nơi nào ở Sài Gòn mà không có hình ảnh anh chở em, hai đứa?! Em còn nhớ hay em đã quên.!

    Reply

Leave a Comment